Đọc truyện nghĩa địa tình dục

Hôm đãi tiệc cưới, Hưng nhớ thực rõ, lúc tan tiệc, một chú rể phụ lái xe đưa Hưng và Đào về đây là đã quá nửa đêm rồi. Hưng bị bà con ép uống hơi nhiều, trong khi đi chào bàn, nên chàng mệt ngất ngư. Tuy nhiên, chàng vẫn còn tỉnh táo vì hàng ngày thường uống rượu với bạn bè ở các quán bia ôm trong vùng, nên chất men khó vật ngã được chàng. Hưng cũng không ngờ mình có thể cưới được Đào Một cô gái xinh đẹp và ngoan hiền như nàng. Ai cũng nói chàng có phước. Mặc dù hai đứa bằng tuổi nhau, nhưng tánh Đào e thẹn và thân hình nhỏ nhắn, thoáng nhìn, không ai có thể đoán được tuổi tác của nàng. Đào lại rất đảm đang, một tay nàng dựng lên cái nhà hàng xinh sắn này cho cả gia đình sinh sống.

Ngay hôm đầu tiên tới ăn trưa ở đó, Hưng đã ngẩn ngơ về cô nàng ngồi ở quầy hàng tính tiền này rồi. Cô bé có nhiều nét quyến rũ lạ lùng. Tới khi hỏi rõ ra mới biết nàng lại chính là chủ nhân nhà hàng lại càng làm Hưng háo hức muốn tiến xa hơn. Từ đó, trưa nào Hưng đi ăn cơm cũng tới đây Công việc của chàng lại thực thoải mái, không bị gò bó vào giờ giấc, nên việc tán tỉnh người đẹp không có nhiều trở ngại. Hơn nữa, nhà hàng cũng không đông đúc gì cho lắm, vì chung quanh đây, có nhiều nhà hàng lớn, giá cả lại rẻ, tiếp đãi thực mau chóng và thức ăn cũng hết sức hấp dẫn. Bởi vậy, nhân viên các hãng xưởng chung quanh thường tới đó hơn là tới cái nhà hàng nhỏ nhắn này của Đào. Cũng vì vậy, mỗi lần Hưng tới ăn, sau này Đào đã dành cho chàng rất nhiều thì giờ tiếp đãi. Và cho tới nay, chưa đầy một năm, Hưng đã ôm’được Đào trong vòng tay cuồng nhiệt đam mê của chàng.

Đêm tân hôn, mở cửa phòng, để cho Đào bước vô trước. Hưng đóng cửa, gài then và khóa cẩn thận. Chàng quay qua, ôm cứng lấy nàng, hôn lên miệng Đào ngay. Bộ áo cưới lùng bùng tuy vướng víu nHưng không làm cho chàng bận tâm. Phải thú thực, từ khi quen Đào tới tối nay. Đây là lần đầu tiên Đào để cho Hưng hôn nàng mạnh bạo như vậy Từ trước tới giờ, nàng chỉ để cho chàng hôn trên má, và có vài lần Ht~g tiến mạnh hơn, Đào cũng chỉ để cho chàng hôn phớt nhẹ trên môi mà thôi.


Tối nay, vừa ôm lấy nàng là Hưng đã háo hức núc chặt lấy lưỡi người vợ mới cưới, làm cho nàng run rẩy thẹn thùng tới đỏ mặt, tim nàng đập thình thịch. Đào thì thầm như muốn khóc khi bàn tay Hưng lần qua cổ áo, rà lên bộ ngực trần trụi của nàng.
– Anh ơi… tắt đèn đi nhe. Em mắc cỡ quá à.
Hưng cười hì hì.
– Bây giờ em đã là vợ anh rồi. ở đây lại chẳng có ai. Trong đêm tân hôn này mà em còn mắc cỡ gì nữa.
Đào vuốt nhè nhẹ lên má Hưng thì thầm.
– Anh làm em sợ quá hà.
– Anh có làm gì đâu mà em sợ. .
Đào cười khúc khích, nói nho nhỏ.
– Còn nói không làm gì nữa à. Bàn tay anh kia kìa.
– Thì bây giờ em là vợ anh rồi mà.
– Nhưng em sợ quá hà.
– Sợ cái gì chứ.
– Coi kìa… anh còn làm bộ hỏi nữa hả. Tắt đèn đi anh.
– Thôi thì tắt cũng được, nhưng phải để ngọn đèn bàn anh mới chịu đó.
Biết là không thế nào đòi hỏi gì hơn được nữa. Đào nũng nịu nói.
– Em chìu anh đó. NHưng chút nữa không được làm dữ người ta đó nghe.
– Em có biết là cả năm nay, từ ngày quen em tới giờ, em chưa cho anh mò vô người em hay sao.
– Bộ anh không biết là đời con gái chỉ có một lần. Làm sao em dễ dàng như vậy được. Nhưng mà tắt đèn đi đã anh ơi.
Share on Google Plus

0 nhận xét: